- Đăng Bởi: Dâm Cô Nương
- Lượt Xem: 3721 Lượt
bật… Tôi nhấn ga và lao đi, có lẽ cú tăng tốc đột ngột làm em bất ngờ và khẽ ôm nhẹ vào hông tôi để giữ thăng bằng. Trời ạ, mưa như vậy, phóng nhanh như vậy, nhưng tôi vẫn cảm nhận được bàn tay mềm mại của em đang níu lấy áo tôi. Trời mưa, đường thì đông, chiếc áo mưa che khuất tầm nhìn hai bên nhưng tôi vẫn phóng khá nhanh, vì ko muốn em bị lạnh, bị mưa. Lách mãi mới ra được khỏi cái đám đông, vừa mới tăng tốc vù lên thì từ phía sau, một chú choai chạy con Dream II đầu nhuộm highlight rú ga vọt lên và vỉa qua đầu tôi. Theo phản xạ tôi nhấn phanh để khỏi bị quệt vào đít nó. Cú phanh khá gấp khiến đầu xe của tôi chúi xuống bởi quán tính, và cả em, em cũng áp sát vào tôi, giữa tôi và em trong khoảnh khắc đó ko còn khoảng cách nữa. Hai bầu ngực mềm mại ép chặt vào lưng tôi, tay em ghì chặt lấy eo tôi còn miệng em thì hét lên: – Á, cẩn thận đấy anh… Xe tôi chỉ bị loạng choạng tí tẹo, tôi lập tức lấy lại thăng bằng và trấn an em: – Ko sao đâu, em đừng sợ. Mấy đứa choai choai chạy xe ẩu thật đấy (ko khác gì anh ngày xưa) Thực ra, nếu bình thường, gặp mấy thằng như thế, tôi sẽ chửi ngay. Chửi cho bõ tức thôi, còn chả biết thằng đó có nghe được ko, vì có khi nó đã phóng đi xa lắm rồi. Nhưng hôm nay, tôi lại chả thấy ghét thằng đó, ngược lại, còn thấy nó thật đáng yêu. Chả phải thế sao, ko có nó, sao tôi được cảm nhận bầu ngực căng tròn của em áp vào, sao tôi được đôi tay mềm mại của em siết lấy eo tôi… Ôi, ước gì lại có vài thằng choai choai như thế nữa lao lên vỉa vào đầu xe tôi… Trời vẫn mưa…. Tôi vẫn lao xe vun vút… Đi qua đoạn đường hỏng xe ban sáng, em níu áo và nói to: – Anh ơi, dừng lại, lấy xe đạp của em đi sửa nữa chứ! – Cứ về đã, ko lo, sáng mai em có xe đi học là được, anh đảm bảo… Nói rồi tôi lại phóng vút xe đi vào trong làn mưa mù mịt… Về đến xóm, trời vẫn mưa. Tôi phi thẳng xe vào gầm rồi mới dừng hẳn. Tôi xuống trước và gỡ áo mưa ra cho em. Vừa mở mắt ra, em đã reo lên: – Ô, cái xe của em, sao nó lại ở đây? Nói rồi em chạy lại phía cái xe để kiểm tra cái lốp mà sáng nay bị xì hơi. Cái lốp đó đã được thay bằng cái lốp khác mới tính, bơm căng đầy hơi, căng như là bộ ngực tròn trịa và trinh nguyên của em vậy. Tôi ko nói gì, chỉ mỉm cười… – Vậy là mai em có xe đi học như anh đã đảm bảo nhé! – tôi nói và nháy mắt với em một cái. Em ko nói gì, mà chỉ nhìn tôi với ánh mắt long lanh trìu mến. Có lẽ, em cũng đã hiểu được tại sao xe lại ở đây, và ai đã thay cho em cái lốp mới. Và tôi tin, các bác cũng đã biết rằng từ lúc phóng xe từ công ty về tôi đã đi đâu, đã làm gì… Sau buổi chiều mưa đầy kỉ niệm ấy, tôi lại bẫng đi một hai ngày ko thèm nói gì với em. Thực lòng thì cũng muốn tiến triển cho nó nhanh, phang xong cho nó nhanh, rồi còn dành thời gian và công sức mà trồng giống rau mới. Nhưng đúng là chăn rau nó cũng giống trồng rau thật, làm gì cũng phải có giai đoạn của nó. Phải bón phân lót, vun gốc, tưới tắm, tỉa lá, phun thuốc kích thích…rồi cuối cùng mới đến giai đoạn luộc rồi cho lên giường… à quên, cho lên đĩa đánh chén. Tất cả đều phải có giai đoạn và các giai đoạn ấy phải cách nhau một thời gian hợp lí. Ai chẳng muốn nhanh, nhưng bạn ko thể phun thuốc trừ sâu ngay khi vừa gieo hạt xuống, cũng ko thể tỉa lá già khi mầm rau vừa mới nhú lên… Tất nhiên, có một cách nhanh nhất để ăn đó là ra chợ mua rau về. Nhưng khi đã ra chợ rồi thì rau đã trở thành hàng hóa… Vậy là cũng đã hai ngày rồi, kể từ cái chiều mưa ấy, tôi ko nt với em, cũng ko nhìn thấy em. Với tôi, khoảng lặng đó là cần thiết, nó như là một quy trình bắt buộc phải có để đảm bảo những bước tiếp theo sẽ thành công. Hai ngày ko gặp, ko nt, cũng thấy nhớ nhớ. Chắc có bác sẽ thắc mắc là có yêu thật lòng đâu, chỉ lừa lừa để phang rồi phập thôi thì nhớ nhung gì. Nhưng ko hẳn như thế. Nhớ người yêu thì nó da diết nhưng dịu dàng, tha thiết nhưng nhẹ nhàng, còn nhớ người đóng gạch thì nó cồn cào và khốc liệt, ồn ào và khắc nghiệt. Rất dễ để nhầm lẫn hai nỗi nhớ, và rất khó để tách biệt hai nỗi nhớ, dù một thứ thuộc về tâm lý, còn một thứ thuộc về sinh lý, một là của tình yêu, còn thứ kia là của tình dục… Mà thôi, hơi đâu mà đi phân tích với chả phân biệt làm cái gì. Các chuyên gia tâm sinh lý học kinh nghiệm mấy chục năm, gần về hưu rồi, còn đau đầu trong việc lí giải mối liên quan giữa tình yêu và tình dục, thì mấy anh em LX ham đóng gạch mê phò phạch như chúng ta việc quái gì phải bận tâm đến làm gì cho mệt óc… Chỉ cần biết là thực sự tôi rất nhớ Bống, và khao khát được gần Bống, còn gần để làm gì thì anh em ai cũng hiểu… Chiều hôm ấy, đi làm về, qua phòng em, như là một thói quen, tôi lại đưa mắt nhìn vào. Ko thấy ai cả, chỉ thấy cửa hàng vẫn mở, cái đài trên bàn học của Bống đang phát ra một bài hát tiếng anh với giai điệu rất quen thuộc…. Không biết ai đang ở nhà nhỉ? Có thể là bà chị, có thể là Bống, có thể là cả hai. Nhưng khả năng Bống có nhà là cao nhất, vì bài hát tiếng anh kiểu này chỉ có Bống nghe thôi, chứ bà chị già rồi, chắc ko hợp và ko hiểu cái loại nhạc này… Tôi cất xe vào gầm để xe, rồi tiến về phòng Bống. Thôi kệ, may ra thì gặp được em vậy… – Có ai bán hàng ko nhỉ? Tôi gọi và rất mong người lên tiếng sẽ là Bống, nhưng ko, tiếng trả lời cất lên lại là của bà chị: – Có đấy, Bống ơi, xem ai mua hàng kìa…. Thì ra là bà chị đang nằm trên gác xép. Phù!, may quá, tưởng hỏng ăn rồi, nhưng ai ngờ vẫn như tôi hy vọng… – Dạ Bống lon ton từ nhà tắm chạy ra, chắc đang giặt quần áo… Nhìn thấy tôi, em cười rất tươi và trìu mến. Sao lúc nào em cũng cười và cười lúc nào cũng dễ thương vậy nhỉ? Cả những lúc bị hỏng xe, cả những lúc phải đợi bạn trong mưa, em vẫn cười, và vẫn thật rạng ngời, thật trong sáng. Đúng như các anh em LX nói, một cô bé thánh thiện và tinh khiết, trong trắng như thế xứng đáng được có một tình yêu đẹp. Trong giây phút ấy tôi cũng thấy mình tàn nhẫn. Nụ cười và khuôn mặt rạng ngời của em làm tôi mê mẩn, nhưng nó cũng là tấm gương để tôi soi vào, để rồi tôi lại xỉ vả mình là thằng sở khanh, thằng đểu. Em như cánh hoa lê trắng trong tinh khiết chuẩn bị được cắm vào cái bình với một vẻ ngoài lịch lãm nhưng bên trong lại đựng toàn axit. Như một