- Đăng Bởi: Dâm Cô Nương
- Lượt Xem: 3170 Lượt
ờng, hai vợ chồng dọn qua miền Đông nước Mỹ để nhận những chức vụ lương cao hơn.
Chín tháng sau, khi Đàm Loan vừa tròn 22 tuổi, vợ chàng sinh con trai đầu lòng. Khi đứa bé chỉ mới được 6 tháng, Dư Ái lại quyết định thuyên chuyển sang một vị trí mới của công ty bên tận Trung Quốc, hợp đồng hai năm, lương rất cao và sẽ có nhiều cơ hội tiến thân sau này.
"Chắc
anh phải nghỉ việc để theo em qua đó," Đàm Loan đề nghị.
"Đừng! Em muốn đi một mình để có thể tập trung 100% cho công việc. Mẹ em từ bên Pháp sẽ qua ở đây trong hai năm để trông chừng con cho anh."
"Còn ba em thì sao?"
"Ổng còn phải quản lý mấy cái công ty của ổng nên chỉ có mẹ qua đây thôi. Hai năm thôi mà!"
***
Mẹ vợ của Đàm Loan, bà Hoàng Thu Thảo, có cá tính hoàn toàn khác biệt với Dư Ái. Bà ta điển hình là người phụ nữ Á Đông dịu dàng, nhu mì, biết lo cho mọi người, nấu ăn ngon, khéo léo mọi chuyện trong nhà ngoài ngõ. Bà còn là một người trí thức, thích nghe nhạc, đọc sách, vẽ tranh.
Và hơn hết, Hoàng Thu Thảo là một người phụ nữ duyên dáng với nụ cười, ánh mắt cùng mái tóc dễ dàng làm chết lòng bao kẻ nam nhi.
Sau một năm kề cận mẹ vợ, Đàm Loan nhận ra rằng Thu Thảo mới chính là mẫu người phụ nữ mà chàng muốn cưới làm vợ. Ngặt một nỗi, Thu Thảo đã là mẹ vợ của chàng. Tuy lớn hơn Đàm Loan 20 tuổi nhưng khi ra đường, Thu Thảo trông vẫn rất trẻ đẹp và xứng đôi với chàng.
Ngày tháng qua, Đàm Loan không còn nghi ngờ gì về tình cảm của mình nữa, chàng đã đem lòng yêu người mẹ vợ xinh đẹp Hoàng Thu Thảo của mình.
Tình yêu quá cấm kỵ, nhưng lần này chàng biết là nó có thể xảy ra, cũng như chuyện chung đụng xác thịt tưởng chừng không thể hình dung được giữa chàng và mẹ nuôi Thùy Hạ đã thật sự xảy ra.
Đàm Loan có cảm giác rằng chính mẹ vợ Thu Thảo cũng đã cảm nhận được tình ý của chàng nên đôi lúc bà có những ánh mắt và nụ cười rất lạ, rất bí mật, kèm theo những cử chỉ ân cần, những chăm sóc chu đáo khác lúc bình thường.
"Mẹ, cuối tuần này con sẽ gởi em bé cho baby sitter để mẹ có thể nghỉ ngơi."
"Thì mẹ cũng chỉ quanh quẩn trong nhà thôi chớ có biết đi đâu? Mẹ vẫn chưa rành đường trong thành phố ở đây."
"Không, con sẽ dẫn mẹ đi chèo thuyền. Gần đây có cái hồ đẹp lắm."
tháng 10, cây cối quanh hồ đã đổi màu lá thành các sắc vàng nhạt, cam rực rỡ, hay đỏ tím, mỗi cơn gió thổi qua là từng đợt lá thu lại lãng đãng rơi xuống mặt hồ.
Đàm Loan nắm tay giúp mẹ vợ Thu Thảo ngồi vào thuyền rồi chèo ra giữa hồ, cây cối hừng hực sắc lá thu bao phủ chung quanh hai người khi chiếc thuyền lướt giữa các đảo nhỏ. Trên trời, đừng đàn quạ bay xào xạc, gọi nhau làm náo động cả không gian tĩnh mịch.
"Mẹ có biết chuyện Ngưu Lang Chức Nữ không?"
"Biết chứ. Sao con lại hỏỉ?"
"Hai người yêu nhau nhưng không bao giờ được gặp nhau, ngoại trừ một ngày duy nhất trong năm, một ngày có nhiều quạ …"
"Đúng là mối tình buồn …"
"Nếu có hai người yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh không thể trở thành người tình của nhau, liệu họ có thể có một ngày đặc biệt duy nhất trong năm để được yêu nhau không hở mẹ?"
"Mẹ không hiểu ý con,"
Thu Thảo không dám nhìn thẳng vào mắt Đàm Loan, môi nàng dường như hơi run run.
"Mẹ, chắc mẹ cũng đã rõ cả rồi. Bấy lâu nay con đã … yêu mẹ. Con yêu mẹ như yêu một người con gái …"
"Đừng nói thế Đàm Loan, mình không thể có tình yêu loạn luân như vậy!"
"Con hiểu điều đó. Mình không thể thoát vòng luân cấm của xã hội. Vậy có thể nào chúng mình có được một ngày trong năm, một ngày duy nhất mà thôi, để mình làm người yêu của nhau được không?"
Ý tưởng của Đàm Loan quả là táo tợn khiến Thu Thảo ngồi yên lặng người, nhưng trong lòng nào bỗng thấy rạo rực chi lạ.
"Mình hãy chọn hôm nay đi mẹ … Một ngày duy nhất thôi để làm người tình! Ngày mai mình sẽ lại là mẹ vợ và con rễ của nhau."
Đàm Loan tấp thuyền vào một hòn đảo nhỏ rồi đở Thu Thảo lên bờ. Nó nắm lấy bàn tay mềm mại của người mẹ vợ kiều diễm và dẫn nàng đi sâu vào rừng. Ở một khoảng đất trống, lá vàng rụng xuống phủ dày như một tấm thảm. Đàm Loan dừng lại rồi vòng tay ôm lấy chiếc eo thon nhỏ nhắn của mẹ vợ.
"Hôm nay con sẽ yêu mẹ, chỉ một ngày thôi,"
Nó nói rồi hôn lên môi mẹ vợ nó một cách say đắm. Lưỡi nó chạm vào lưỡi của Thu Thảo, môi nó dán vào môi nàng. Cả hai ngả người xuống lớp lá vàng,
Đàm Loan hôn nhẹ nhàng quanh cổ Thu Thảo rồi cởi từng chiếc nút trên áo của nàng. Nó hôn lên làn da mịn màng tươi mát trên khắp ngực và bụng Thu Thảo, hai tay nó mơn trớn, mân mê hai nhũ hoa của nàng.
"Dừng lại đi con, mình không làm vậy được! Đừng hôn mẹ như vậy."
Tuy nói vậy nhưng Thu Thảo không có phản ứng gì mạnh bạo và cứ để mặc thằng con rể làm gì thì làm. Đàm Loan kéo chiếc váy của nàng lên và vô cùng ngạc nhiên khi thấy mẹ vợ nó không mặc quần lót ở dưới, giữa cặp đùi trắng hồng của nàng là một vùng tam giác phủ lớp lông đen mềm mại đã được cắt tỉa cẩn thận.
"Tại sao mẹ lại không mặc quần lót, truồng như nhộng thế này? Nói cho con nghe xem nào?"
"Mẹ, … mẹ … cũng không biết nữa," Thu Thảo đỏ mặt ấp úng.
"Thì ra mẹ cũng đã có dâm ý rồi đó mà!"
Đàm Loan áp mặt vào âm bộ của Thùy Hạ, hai tay nó vạch mép *** nàng ra và bắt đầu liếm nơi âm hạch của nàng thật điêu luyện.
"Đàm Loan, dừng lại đi con. Mẹ là mẹ vợ của con mà, đừng làm vậy!"
"Ôi, con rễ làm tình với mẹ vợ! Tội lỗi, tội lỗi quá!"
Đàm Loan cười cợt trong khi Thu Thảo bắt đầu co người lại vì cảm giác cực khoái đang tràn lên chiếm đoạt người nàng.
"Ngưng lại đi con!"
"Tại sao? Mẹ không sướng sao? Tận hưởng cái cảm giác đó đi mẹ."
Đàm Loan vẫn tiếp tục liếm lấy liếm để âm hạch của Thu Thảo.
"Mẹ … không chịu nỗi nữa!"
Trong khi hai vòng tay của Thu Thảo ghì chặt lấy tấm lưng của Đàm Loan, chàng ta nhanh nhẹn trườn lên và đút nhanh dương vật hùng vĩ vào cửa mình của Thu Thảo.
"Đừng con! Mình không thể làm vậy được!"
Nhưng đã quá trể, cái phần thân th